HỖ TRỰC TRỰC TUYẾN

LIÊN KẾT WEBSITE

LK WEBSITE GIÁO DỤC

BÀI THƠ: CON CỦA MẸ

Thứ tư - 15/11/2017 08:47 | Số lần đọc: 7
Hướng tới “ Ngày thế giới tưởng niệm các nạn nhân tử vong do tai nạn giao thông” 19/11. Một người ra đi là vạn người đau đớn, nhất là đối với người mẹ. Với nỗi đau của những người mẹ mất con vì tai nạn giao thông, tôi xin viết bài thơ nói lên nỗi niềm xót xa và lòng thương cảm trước sự ra đi mãi mãi của những đứa con yêu.
                                        
                                            Con của mẹ !
                                    
                                     Mẹ nuôi con khôn lớn
                                     Mong nhận chữ hiếu trung
                                     Nhưng con ơi lòng mẹ
                                     Đau lắm con biết không?
 
                                     Con đi không trở về
                                     Đâu phải vì bom đạn
                                     Giao thông không ngừng nghỉ
                                     Con cứ đi cứ  đi.
                                     Một giây có nghĩa gì
                                     Khi con rời xa mẹ
                                     Mãi mãi rời xa mẹ.
 
                                     Con ơi!
                                     Về với mẹ đi con
                                     Để mẹ được ôm ấp
                                     Được nghe con nói cười
                                     Được nhìn thấy ánh mắt
                                    Bao yêu thương trìu mến.
 
                                     Mẹ ơi!
                                     Đèn đỏ đi rồi đến
                                     Sinh mạng đâu có lần hai
                                     Xin lỗi mẹ của con
                                     Đã không tròn đạo hiếu
                                     Để mẹ phải buồn lòng
                                     Tóc trắng tiễn tóc xanh
                                     Con muốn đâu như thế!
 
                                     Nhưng ánh đen bao phủ
                                     Mặt trời nhạt dần rồi
                                     Con của mẹ phải đi
                                     Về  tận nơi xa xôi
                                     Ở đó lạnh lẽo lắm
                                     Vì không có mẹ yêu!
 
                                     Mẹ ở lại vui lòng
                                     Nhớ dặn dò con cháu
                                     Giao thông là văn hóa
                                     Đừng lái xe bất cẩn
                                     Ân hận cả một đời.
                                                                      ST:  Ngọc Hải
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin cũ hơn